Kinh Đại thừa

Phật Thuyết Kinh Những điều Bồ Tát Hải ý Hỏi Về Pháp Môn Tịnh ấn

PHẬT THUYẾT KINH

NHỮNG ĐIỀU BỒ TÁT HẢI Ý

HỎI VỀ PHÁP MÔN TỊNH ẤN

Hán dịch: Ngài Tam Tạng Pháp Sư

Duy Tịnh, Đời Triệu Tống
 

PHẦN MƯỜI SÁU
 

Lại có một pháp, đó là dạy trao tâm pháp bồ đề, không sinh mệt mỏi.

Lại có một pháp, đó là khéo hộ pháp bí mật, khiến không tan hoại.

Lại có một pháp, đó là thường nên siêng cầu trí pháp thiện xảo.

Lại có một pháp, đó là dùng lời chân thật kiến lập pháp tràng.

Lại có một pháp, đó là đã phát thệ nguyện phải khiến hoàn mãn.

Lại có một pháp, đó là dùng tâm không biến đổi để hành bố thí.

Lại có một pháp, đó là thường nên hiểu rõ việc làm của các ma.

Lại có một pháp, đó là thường phải phát khởi trí nghiệp lìa mạn.

Lại có một pháp, đó là xa lìa bạn be, ưa ở chỗ thanh vắng.

Lại có một pháp, đó là lìa tăng thượng mạn và tâm cao ngạo, không khởi tâm chê bai người.

Lại có một pháp, đó là tuy biết rõ các phiền não rồi nhưng cũng tùy thuận hành tướng thế gian.

Lại có một pháp, đó là sinh hoạt thanh tịnh để tự nuôi sống, lìa các tham nhiễm.

Lại có một pháp, đó là tương ưng với sự sâu bền thường ngồi nơi vắng vẻ.

Lại có một pháp, đó là tuy đa văn nhưng thường định tĩnh.

Lại có một pháp, đó là như lý chánh tu hành địa Du Già.

Lại có một pháp, đó là như thật quán sát cảnh giới pháp không.

Lại có một pháp, đó là đối với lợi hay suy, tâm không phân biệt.

Lại có một pháp, đó là sợ chỗ ồn ào, một mình ở chốn núi rừng.

Lại có một pháp, đó là nếu được pháp lợi, cùng chia sẻ cho người.

Lại có một pháp, đó là trí khéo hiểu bốn Thánh Đế.

Lại có một pháp, đó là đối với các pháp trí không tiếc giấu.

Lại có một pháp, đó là vì người chưa học, thành tựu việc học cho ho, mà tâm không thấy cao hơn.

Lại có một pháp, đó là hoặc được hoặc mất, tin tưởng nghiệp báo, không sinh nhiệt não.

Lại có một pháp, đó là đối với người cung kính nghe pháp thì khéo vì họ giảng nói pháp.

Lại có một pháp, đó là đối với thân hữu, lìa các tham ái, đối với tất cả chúng sinh khởi tâm bình đẳng.

Lại có một pháp, đó là đối với Pháp Sư thuyết pháp không khởi tâm dua nịnh mà thường tán thán.

Lại có một pháp, đó là dùng tâm điều thuận gánh vác tất cả chúng sinh.

Lại có một pháp, đó là đối với các Ba la mật, tương ưng dốc cầu.

Lại có một pháp, đó là tinh tấn trưởng nuôi dưỡng đạo hạnh Bồđề.

Lại có một pháp, đó là kiến lập tín căn, khiến không động chuyển.

Lại có một pháp, đó là ở trong quốc thành không phải không thọ thực.

Lại có một pháp, đó là tích tập bảy thứ Thánh tài không để thiếu thốn.

Lại có một pháp, đó là trong lòng chân thật, mạng căn an ổn vững vàng.

Lại có một pháp, đó là dùng phương tiện khéo léo, thành tựu đầy đủ cho chúng sinh.

Lại có một pháp, đó là vì hành pháp thí nên khéo thâu giữ pháp.

Lại có một pháp, đó là lìa các tranh luận, thuyết pháp tối thượng.

Lại có một pháp, đó là dùng tâm không thủ đắc, nghe thọ chánh pháp.

Lại có mot pháp, đó là xa lìa cấu nhiễm của Sa Môn để thành tựu Sa Môn.

Lại có một pháp, đó là dùng tâm không nhiễm ái vào vương thành, xóm làng.

Lại có một pháp, đó là thường nên quán sát lỗi lầm, khéo hộ trì tất cả chung sinh.

Lại có một pháp, đó là từ bỏ các nghề nghiệp tạp nhạp của thế gian.

Lại có một pháp, đó là đối với thiện tri thức cần phải thành thật.

Lại có một pháp, đó là tự tâm thanh tịnh rồi, lại khởi trí khiến tat cả tâm chúng sinh được thanh tịnh.

Lại có một pháp, đó là không hư dối nên nội tâm thanh tịnh.

Lại có một pháp, đó là hướng đến đạo tối thắng nên thâm tâm thanh tịnh, rồi dùng pháp này khéo làm cho phương tiện thắng nghiệp thanh tịnh.

Lại có một pháp, đó là phước thanh tịnh rồi thì các tướng thanh tịnh.

Lại có một pháp, đó là trí thanh tịnh rồi, phiền não thanh tịnh.

Lại có một pháp, đó là chúng sinh thanh tịnh rồi thì cõi nước thanh tịnh.

Lại có một pháp, đó là tuy quán vô tướng nhưng khéo hồi hướng.

Lại có một pháp, đó là tu nhẫn tùy thuận.

Lại có một pháp, đó là đối với ba cửa giải thoát, thường nên quán sát tu tập xuất ly.

Lại có một pháp, đó là trụ vô sở trụ.

Lại có một pháp, đó là chứng trí lậu tận thần thông diệu dụng.

Lại có một pháp, đó là trụ chỉ quán, việc làm thành tựu, đắc minh giải thoát.

Lại có một pháp, đó là siêng tu tuệ thuộc về phương tiện.

Lại có một pháp, đó là trụ trong ba cõi chứng đắc bồ đề tràng trang nghiêm.

Lại có một pháp, đó là tất cả pháp bình đẳng, hiện thành Chánh Giác.

Lại có một pháp, đó là thâu nhận đại thừa, nghĩa là tự tánh vô tánh của tất cả pháp vô sinh vô khởi. Biết như thế rồi liền đắc pháp nhẫn vô sinh.

Này Hải Ý! Đó là một pháp có thể thâu giữ đại thừa. Những pháp của một pháp có thể thâu giữ đại thừa như vậy rồi, còn các việc nương tựa, thâu giữ khác đều lìa bỏ.

Lại nữa, Hải Ý! Có hai pháp ở trong đại thừa có thể làm nhiều.

Những gì là hai?

1. Đối với pháp Phật, sinh tin hiểu thanh tịnh.

2. Chẳng ưa pháp Thanh Văn, Duyên Giác thừa.

Lại có hai pháp, ở trong đại thừa khó làm.

Những gì là hai?

1. Tự mình giải thoát khéo giúp người chưa giải thoát.

2. Theo họ, vì họ mà thuyết pháp giải thoát.

Lại có hai pháp thường làm:

1. Thường không hoại diệt tâm đại bồ đề.

2. Quán sát chúng sinh, khéo vì họ mà kiến lập.

Lại có hai pháp khó làm:

1. Quán tâm bồ đề giống như pháp huyễn.

2. Quán tất cả chúng sinh đều vô ngã.

Lại có hai pháp thường làm:

1. Tâm không nhàm chán xa lìa.

2. Phương tiện tu hành không hư giả.

Lại có hai pháp khó làm:

1. Nội tâm thanh tịnh để làm căn bản.

2. Vì không tạo tác, không không tạo tác nên tu các phước hạnh.

Lại có hai pháp thường làm:

1. Siêng tu nơi phương tiện thiện căn.

2. Phương tiện tu hành khiến cho rốt ráo.

Lại có hai pháp khó làm:

1. Không hý luận nên tu phương tiện.

2. Phương tiện tu hành trụ nơi cứu cánh nên tâm thanh tịnh.

Lại có hai pháp thường làm:

1. Thâm tâm hướng đến thắng đạo.

2. Trong pháp tối thắng tạo chỗ duyên tối thắng.

Lại có hai pháp khó làm:

1. Nói ra sự ăn năn lỗi mình.

2. Khiến người hết tội.

Lại có hai pháp thường làm:

1. Bỏ các sở hữu.

2. Không cầu quả báo.

Lại có hai pháp khó làm:

1. Khởi tâm bình đẳng hành bố thí.

2. Thường khéo hồi hướng.

Lại có hai pháp thường làm:

1. Giữ giới không khuyết.

2. Không cầu sinh Thiên.

Lại có hai pháp khó làm:

1. Đối với người hủy giới khởi tâm thương yêu.

2. Tự đầy đủ giới đức mà không khởi cao ngạo.

Lại có hai pháp thường làm:

1. Ưa thích nhẫn nhục.

2. Hồi hướng bồ đề.

Lại có hai pháp khó làm:

1. Lìa bỏ tâm tự cao.

2. Tôn kính người nhẫn.

Lại có hai pháp thường làm:

1. Phát khởi tinh tấn, cầu các pháp lành.

2. Đối với các căn lành sinh tâm hoan hỷ.

Lại có hai pháp khó làm:

1. Thân tâm tịch tĩnh.

2. Tâm lìa nương tựa.

Lại có hai pháp thường làm:

1. Tích tập thiền chi.

2. Tâm nghiệp tự tại.

Lại có hai pháp khó làm:

1. Không tham đắm thiền vị.

2. Không chán Dục Giới.

Lại có hai pháp thường làm:

1. Siêng cầu chánh pháp.

2. Thường sinh pháp mong muốn.

Lại có hai pháp khó làm:

1. Quán sát pháp.

2. Ở nơi pháp tịch định.

Lại có hai pháp thường làm:

1. Gần gũi bạn lành.

2. Đối với sư trưởng tăng thêm tôn trọng.

Lại có hai pháp khó làm:

1. Chuyên cần phụng sự.

2. Khéo nói tùy thuận.

Lại có hai pháp thường làm:

1. Đúng thời hay phi thời thường thưa hỏi.

2. Theo nghĩa đạt được ghi nhận vào tâm.

Lại có hai pháp khó làm:

1. Tu trí nghĩa.

2. Tu trí pháp.

Lại có hai pháp thường làm:

1. Văn tài không chán.

2. Văn tuệ không chán.

Lại có hai pháp khó làm:

1. Quán sát pháp sâu bền.

2. Xa lìa pháp không sâu bền.

Lại có hai pháp thường làm:

1. Như lý vì người nói pháp.

2. Đối với người nghe pháp khởi tâm thương yêu.

Lại có hai pháp khó làm:

1. Không tiếc pháp.

2. Tâm không vì tài lợi vì người nói pháp.

Lại có hai pháp thường làm:

1. Đình chỉ nghe việc ngoài.

2. Thâu giữ các tâm.

Lại có hai việc khó làm:

1. Dứt trừ năm cái.

2. Tu bảy giác phần.

Lại có hai pháp thường làm:

1. Đạt được hoan hỷ.

2. Tương ưng hỷ thọ.

Lại có hai pháp khó làm:

1. Biết pháp biết lượng.

2. Tự biết cảnh giới mình.

Lại có hai pháp thường làm:

1. Tin ở nghiệp báo.

2. Khéo tu thắng hạnh.

Lại có hai pháp khó làm:

1. Biết rõ các nghiệp báo tội lỗi.

2. Tăng trưởng tất cả pháp thiện.

Lại có hai pháp thường làm:

1. Nói lời thành thật.

2. Không dối Thánh Nhân.

Lại có hai pháp thường làm:

1. Có thể làm như lời nói.

2. Không hoại Phật Nhãn.

Lại có hai pháp thường làm:

1. Thân nghiệp thanh tịnh.

2. Lìa ba điều bất thiện về thân.

***