Kinh Đại thừa

Phật Thuyết Kinh Tăng Chi Bộ - Chương Ba - Ba Pháp - Phẩm Mười Ba - Phẩm kusinàra

PHẬT THUYẾT

KINH TĂNG CHI BỘ

Hán dịch: Ngài Tam Tạng Pháp Sư

 An Thế Cao, Đời Hậu Hán
 

CHƯƠNG BA

BA PHÁP
 

PHẨM MƯỜI BA

PHẨM KUSINÀRA
 

PHẦN MỘT

TẠI KUSINÀRA
 

Một thời Thế Tôn trú ở Kusinàra, tại khóm rừng Bariharana.

Tại đấy, Thế Tôn gọi các Tỳ Kheo: Này các Tỳ Kheo! Thưa vâng, bạch Thế Tôn.

Các Tỳ Kheo ấy vâng đáp Thế Tôn, Thế Tôn nói như sau: Ở đây, này các Tỳ Kheo, một Tỳ Kheo sống dựa vào một làng hay một thị trấn. Rồi người gia chủ hay con người gia chủ đi đến vị ấy mời mai lại dùng cơm. Nếu muốn, này các Tỳ Kheo, Tỳ Kheo nhận lời. Sau khi đêm ấy đã mãn, Tỳ Kheo ấy vào buổi sáng, đắp y, cầm y bát và đi đến trú xứ người gia chủ hay con người gia chủ.

Sau khi đến, vị ấy ngồi xuống trên chỗ đã soạn sẵn. Rồi người gia chủ hay con người gia chủ tự tay đứng mời và làm cho thỏa mãn Tỳ Kheo ấy với các món ăn thượng vị loại cứng và loại mềm.

Vị ấy suy nghĩ: Thật tốt lành thay, người gia chủ hay con người gia chủ này tự tay đứng mời và làm thỏa mãn ta với các món ăn thượng vị, loại cứng và loại mềm.

Rồi vị ấy suy nghĩ như sau: Mong rằng người gia chủ hay con người gia chủ này trong tương lai, tự tay đứng mời và làm thỏa mãn ta với các món ăn thượng vị, loại cứng và loại mềm!

Vị ấy thọ hưởng món ăn khất thực ấy, tham dính say đắm, đam trước, không thấy sự nguy hại, không thấy được sự xuất ly. Vị ấy ở đây khởi lên suy tầm về dục, khởi lên sự suy tầm về sân, khởi lên sự suy tầm về hại. Này các Tỳ Kheo, Ta nói rằng bố thí cho Tỳ Kheo như vậy không có quả lớn.

Vì cớ sao?

Này các Tỳ Kheo, Tỳ Kheo sống phóng dật. Nhưng ở đây, này các Tỳ Kheo, một Tỳ Kheo sống dựa vào một làng hay một thị trấn. Rồi một gia chủ hay con người gia chủ đi đến vị ấy mời mai lại dùng cơm.

Nếu muốn, này các Tỳ Kheo, Tỳ Kheo nhận lời. Sau khi đêm ấy đã mãn, Tỳ Kheo ấy vào buổi sáng, đắp y, cầm y bát và đi đến trú xứ người gia chủ hay con người gia chủ.

Sau khi đến, vị ấy ngồi xuống trên chỗ đã soạn sẵn. Rồi người gia chủ hay con người gia chủ tự tay đứng mời và làm cho thỏa mãn Tỳ Kheo ấy với các món ăn thượng vị loại cứng và loại mềm.

Vị ấy không có suy nghĩ: Thật tốt lành thay, người gia chủ hay con người gia chủ này tự tay đứng mời và làm thỏa mãn ta với các món ăn thượng vị, loại cứng và loại mềm!

Rồi vị ấy không suy nghĩ như sau: Mong rằng người gia chủ hay con người gia chủ này trong tương lai, tự tay đứng mời và làm thỏa mãn ta với các món ăn thượng vị, loại cứng và loại mềm!

Vị ấy thọ hưởng món ăn khất thực ấy, không tham dính, không say đắm, không đam trước, thấy được sự nguy hại, thấy được sự xuất ly. Vị ấy ở đây khởi lên suy tầm về viễn ly, khởi lên sự suy tầm về vô sân, khởi lên sự suy tầm về vô hại. Này các Tỳ Kheo, Ta nói rằng bố thí cho Tỳ Kheo như vậy có quả lớn.

Vì cớ sao?

Này các Tỳ Kheo, Tỳ Kheo không sống phóng dật.

***