Kinh Đại thừa

Phật Thuyết Kinh Tăng Chi Bộ - Chương Bảy - Bảy Pháp - Phẩm Hai - Phẩm Tùy Miên

PHẬT THUYẾT

KINH TĂNG CHI BỘ

Hán dịch: Ngài Tam Tạng Pháp Sư

 An Thế Cao, Đời Hậu Hán
 

CHƯƠNG BẢY

BẢY PHÁP
 

PHẨM HAI

PHẨM TÙY MIÊN
 

PHẦN SÁU

KHÔNG THƯỜNG XUYÊN
 

Có bảy hạng người này, này các Tỳ Kheo, đáng được cung kính, đáng được tôn trọng, đáng được chắp tay, là ruộng phước vô thượng ở đời.

Thế nào là bảy?

Ở đây, có hạng người sống tùy quán vô thường trong tất cả hành, tưởng vô thường, cảm thọ vô thường, trong tất cả thời, liên tục, không có gián đoạn, với tâm thắng giải với tuệ thể nhập. Vị ấy, với sự đoạn diệt các lậu hoặc sau khi chứng ngộ, chứng đạt và an trú.

Này các Tỳ Kheo, đây là hạng người thứ nhất đáng được cung kính, đáng được tôn trọng, đáng được cúng dường, đáng được chắp tay, là ruộng phước vô thượng ở đời.

Lại nữa, này các Tỳ Kheo, ở đây có hạng người sống tùy quán vô thường với tuệ thể nhập. Với vị ấy, sự chấm dứt các lậu hoặc và sự chấm dứt sinh mạng xảy đến một lần, không trước không sau. Ðây là hạng người thứ hai, này các Tỳ Kheo vô thượng ở đời.

Lại nữa, này các Tỳ Kheo, ở đây có hạng người sống tùy quán vô thường với tuệ thể nhập. Vị ấy, sau khi đoạn diệt năm hạ phần kiết sử, chứng được trung gian Niết Bàn chứng được tổn hại Niết Bàn chứng được vô hành Niết Bàn chứng được hữu hành Niết Bàn chứng được Thượng Lưu, đạt được Sắc Cứu Cánh.

Ðây là hạng người thứ bảy, này các Tỳ Kheo, đáng được cung kính, đáng được tôn trọng, đáng được cúng dường, đáng được chắp tay, là ruộng phước vô thượng ở đời. Bảy hạng người này, này các Tỳ Kheo, đáng được cung kính vô thượng ở đời.

***