Kinh Đại thừa

Phật Thuyết Kinh Tăng Chi Bộ - Chương Bốn - Bốn Pháp - Phẩm Hai Mươi Sáu - Phẩm Thắng Trí

PHẬT THUYẾT

KINH TĂNG CHI BỘ

Hán dịch: Ngài Tam Tạng Pháp Sư

 An Thế Cao, Đời Hậu Hán
 

CHƯƠNG BỐN

BỐN PHÁP
 

PHẨM HAI SÁU

PHẨM THẮNG TRÍ
 

PHẦN MƯỜI

HÀNH ÐỘNG
 

Thành tựu với bốn pháp này, này các Tỳ Kheo, kẻ ngu si, không thông minh, không là bậc chân nhân, tự mình xử sự như kẻ bị mất gốc, không sinh lực, có tội, bị người trí quở trách, tạo nhiều vô phước.

Thế nào là bốn?

Với thân nghiệp có tội, với khẩu nghiệp có tội, với ý nghiệp có tội, với tri kiến có tội. Thành tựu với bốn pháp này, này các Tỳ Kheo, kẻ ngu si, không thông minh, không là bậc chân nhân, tự mình xử sự như kẻ bị mất gốc, không sinh lực, có tội, bị người trí quở trách, tạo nhiều vô phước.

Thành tựu với bốn pháp này, này các Tỳ Kheo, bậc hiền trí, thông minh, là bậc chân nhân, tự mình xử sự không như người mất gốc, có sinh lực, không có tội, không bị người trí quở trách, và tạo nhiều phước đức.

Thế nào là bốn?

Với thân nghiệp không có tội, với ngữ nghiệp không có tội, với ý nghiệp không có tội, với tri kiến không có tội. Thành tựu với bốn pháp này, này các Tỳ Kheo, bậc hiền trí, thông minh, là bậc chân nhân, tự mình xử sự không như người mất gốc, có sinh lực, không có tội, không bị người trí quở trách, tạo nhiều phước đức.

***