Kinh Đại thừa
Phật Thuyết Kinh Tăng Chi Bộ - Chương Bốn - Bốn Pháp - Phẩm Năm - Phẩm rohitassa
PHẬT THUYẾT
KINH TĂNG CHI BỘ
Hán dịch: Ngài Tam Tạng Pháp Sư
An Thế Cao, Đời Hậu Hán
CHƯƠNG BỐN
BỐN PHÁP
PHẨM NĂM
PHẨM ROHITASSA
PHẦN SÁU
ROHITASSA 2
Rồi Thế Tôn, sau khi đêm ấy đã qua, bảo các Tỳ Kheo: Ðêm nay, này các Tỳ Kheo, Thiên Tử Rohitassa, sau khi đêm đã gần tàn, với dung sắc thù thắng, chói sáng toàn vùng Jetavana, đi đến đảnh lễ ta rồi đứng một bên.
Ðứng một bên, này các Tỳ Kheo, Thiên Tử Rohitassa bạch với ta: Tại chỗ nào, bạch Thế Tôn, không bị sanh, không bị già, không bị chết, không có từ bỏ đời này, không có sanh khởi đời khác, chúng con có thể đi đến để thấy, để biết, để đạt đến chỗ tận cùng của Thế Giới?
Khi được nói vậy, này các Tỳ Kheo, ta nói với Thiên Tử Rohitassa như sau: Này Hiền Giả, tại chỗ nào không bị sanh, không bị già, không bị chết, không có từ bỏ đời này, không có sanh khởi đời khác, ta tuyên bố rằng không có thể đi đến để thấy, để biết, để đạt đến chỗ tận cùng của Thế Giới.
Khi nghe nói vậy, này các Tỳ Kheo, Thiên Tử Rohitassa nói với ta như sau: Thật vi diệu thay, bạch Thế Tôn! Thật hy hữu thay, bạch Thế Tôn! Thật khéo nói, bạch Thế Tôn!
Lời nói này của Thế Tôn: Tại chỗ nào không bị sanh, không bị già, không bị chết, không có từ bỏ đời này, không có sanh khởi đời khác, ta tuyên bố rằng không có thể đi đến để thấy, để biết, để đạt đến chỗ tận cùng của Thế Giới.
Thuở xưa, bạch Thế Tôn, con là vị ẩn sĩ tên là Rohitassa, con của Bhoja, có thần thông, đi được trên hư không. Tốc độ của con là như thế này, bạch Thế Tôn.
Ví dụ như một người bắn cung kiên cường, có huấn luyện, khéo tay, thuần thục, với một mũi tên nhẹ có thể dễ dàng bắn xuyên qua bóng một cây Ta La. Bước chân của con là như vậy, như từ khoảng cách từ biển Ðông qua biển Tây.
Với con, bạch Thế Tôn! Thành tựu được với tốc độ như vậy, với bước chân như vậy, con khởi lên ý muốn như sau: Với bước chân đi, ta sẽ đạt đến chỗ tận cùng của Thế Giới.
Bạch Thế Tôn, trừ khi ăn uống nhai nếm, trừ khi đi đại tiện, tiểu tiện, trừ khi ngủ để lấy lại sức, dầu thọ đến một trăm tuổi, dầu đã sống một trăm tuổi, dầu đi đến một trăm năm, cũng không có thể đạt được tận cùng của Thế Giới, nhưng giữa đường con đã chết.
Thật vi diệu thay, bạch Thế Tôn! Thật hy hữu thay, bạch Thế Tôn! Thật là khéo nói, bạch Thế Tôn! Lời nói này của Thế Tôn: Tại chỗ nào không bị sanh, không bị già, không bị chết, không có từ bỏ đời này, không có sanh khởi đời khác, ta tuyên bố rằng không có thể đi đến để thấy, để biết, để đạt đến chỗ tận cùng của Thế Giới.
Khi được nói vậy, này các Tỳ Kheo, ta nói với Thiên Tử Rohitassa:
Này Hiền Giả, ta tuyên bố rằng: Tại chỗ nào không bị sanh, không bị già, không bị chết, không có từ bỏ đời này, không có sanh khởi đời khác, không có thể đi đến để thấy, để biết, để đạt đến chỗ tận cùng của Thế Giới.
Nhưng này Hiền Giả, trong cái thân dài độ mấy tấc này, với những tưởng, những tư duy của nó, ta tuyên bố về Thế Giới, về Thế Giới tập khởi, về Thế Giới đoạn diệt, về con đường đưa đến Thế Giới đoạn diệt.
Với đi, không bao giờ,
Ðạt tận cùng Thế Giới.
Nếu không, không đạt được,
Chỗ tận cùng Thế Giới,
Thời không có giải thoát,
Ra khỏi ngoài khổ đau.
Do vậy, bậc có trí,
Hiểu biết rõ Thế Giới,
Ði tận cùng Thế Giới,
Với phạm hạnh thành tựu,
Bậc đạt được an tịnh,
Biết tận cùng Thế Giới,
Không mong cầu đời này,
Không mong cầu đời sau.
***