Kinh Đại thừa

Phật Thuyết Kinh Tăng Chi Bộ - Chương Mười - Mười Pháp - Phẩm Năm - Phẩm Mắng Nhiếc

PHẬT THUYẾT

KINH TĂNG CHI BỘ

Hán dịch: Ngài Tam Tạng Pháp Sư 

An Thế Cao, Đời Hậu Hán
 

CHƯƠNG MƯỜI

MƯỜI PHÁP
 

PHẨM NĂM

PHẨM MẮNG NHIẾC
 

PHẦN SÁU

CÁC PHÁP
 

Này các Tỳ Kheo, có mười pháp này, vị xuất gia phải luôn luôn quán sát.

Thế nào là mười?

Người xuất gia phải luôn luôn quán sát: Ta nay đi đến tình trạng là người không có giai cấp. Mất hết giai cấp.

Người xuất gia phải luôn luôn quán sát: Ðời sống của ta tùy thuộc vào người khác.

Vị xuất gia cần phải luôn luôn quán sát: Nay cử chỉ uy nghi của ta cần phải thay đổi!

Vị xuất gia cần phải luôn luôn quán sát: Không biết tự ngã có chỉ trích ta về giới hạnh không?

Vị xuất gia cần luôn luôn quán sát: Không biết các đồng phạm hạnh có trí, sau khi tìm hiểu, có chỉ trích ta về giới hạnh không?

Vị xuất gia cần phải luôn luôn quán sát: Mọi sự vật khả ái, khả ý của ta bị đổi khác, bị biến hoại.

Vị xuất gia cần phải luôn luôn quán sát: Ta là chủ của nghiệp, là thừa tự của nghiệp, là thai tạng của nghiệp, là bà con của nghiệp, là chỗ quy hướng của nghiệp. Phàm nghiệp gì ta sẽ làm, thiện hay ác ta sẽ thừa tự nghiệp ấy.

Vị xuất gia cần phải luôn quán sát: Ðêm ngày trôi qua bên ta và nay ta đã thành người như thế nào?

Vị xuất gia cần phải luôn luôn quán sát: Ta có cố gắng hoan hỷ trong ngôi nhà trống không hay không?

Vị xuất gia cần phải luôn luôn quán sát: Ta có chứng được pháp thượng nhân, tri kiến thù thắng xứng đáng Bậc Thánh không, để đến những ngày cuối cùng, các đồng phạm hạnh có hỏi, ta sẽ không có xấu hổ?

Này các Tỳ Kheo, mười pháp này, vị xuất gia cần phải luôn luôn quán sát.

***