Kinh Đại thừa
Phật Thuyết Kinh Tăng Chi Bộ - Chương Năm - Năm Pháp - Phẩm Mười Bảy - Phẩm hiềm hận
PHẬT THUYẾT
KINH TĂNG CHI BỘ
Hán dịch: Ngài Tam Tạng Pháp Sư
An Thế Cao, Đời Hậu Hán
CHƯƠNG NĂM
NĂM PHÁP
PHẨM MƯỜI BẢY
PHẨM HIỀM HẬN
PHẦN MỘT
TRỪ KHỬ HIỀM HẬN 1
Có năm trừ khử hiềm hận này, này các Tỳ Kheo, ở đây, vị Tỳ Kheo có hiềm hận khởi lên cần phải được trừ khử một cách hoàn toàn.
Thế nào là năm?
Trong người nào, này các Tỳ Kheo, hiềm hận được sanh, trong người ấy, từ cần phải tu tập. Như vậy trong người ấy, hiềm hận cần phải trừ khử.
Trong người nào, hiềm hận được sanh, trong người ấy, bi cần phải tu tập. Như vậy trong người ấy, hiềm hận cần phải trừ khử.
Trong người nào, hiềm hận được sanh, trong người ấy xả cần phải tu tập. Như vậy trong người ấy hiềm hận cần phải trừ khử.
Trong người nào, này các Tỳ Kheo, hiềm hận được sanh, trong người ấy, vô niệm, vô tác ý cần được thực hiện. Như vậy trong người ấy hiềm hận cần phải trừ khử.
Trong người nào, này các Tỳ Kheo, hiềm hận được sanh, trong người ấy, sự kiện nghiệp do mình tạo cần phải an lập là: Tôn Giả là chủ của nghiệp, là thừa tự của nghiệp, là khởi nguyên của nghiệp, là bà con của nghiệp, là chỗ nương tựa của nghiệp. Phàm nghiệp thiện hay ác được làm Tôn Giả sẽ là người thừa tự nghiệp ấy. Như vậy, trong người ấy, hiềm hận cần phải được trừ khử.
Này các Tỳ Kheo, có năm trừ khử hiềm hận này, ở đây, hiềm hận khởi lên cho Tỳ Kheo cần phải trừ khử một cách hoàn toàn.
***