Kinh Đại thừa

Phật Thuyết Kinh Tăng Chi Bộ - Chương Năm - Năm Pháp - Phẩm Mười Chín - Phẩm Rừng

PHẬT THUYẾT

KINH TĂNG CHI BỘ

Hán dịch: Ngài Tam Tạng Pháp Sư

 An Thế Cao, Đời Hậu Hán
 

CHƯƠNG NĂM

NĂM PHÁP
 

PHẨM MƯỜI CHÍN

PHẨM RỪNG
 

PHẦN MỘT

RỪNG
 

Có năm hạng người này sống ở rừng.

Thế nào là năm?

Hạng đần độn ngu si sống ở rừng.

Hạng ác dục, ác tánh sống ở rừng.

Hạng kiêu mạn loạn tâm sống ở rừng.

Hạng ở rừng vì được nghe Thế Tôn và các đệ tử Phật tán thán.

Hạng vì ít dục, vì biết đủ, vì đoạn giảm, vì viễn ly, vì cầu thiện hành này sống ở rừng.

Này các Tỳ Kheo, có năm hạng người này sống ở rừng. Trong năm hạng người này sống ở rừng, này các Tỳ Kheo, hạng sống ở rừng vì ít dục, vì biết đủ, vì đoạn giảm, vì viễn ly, vì cầu thiện hành này sống ở rừng.

Hạng người này trong năm hạng người ấy là đệ nhất, là tối thắng, là thượng thủ, là tối thượng, là tối diệu. Ví như này các Tỳ Kheo, từ con bò có sữa, từ sữa có lạc, từ lạc có sanh tô, từ sanh tô có thục tô, từ thục tô có đề hồ. Ðây được gọi là đệ nhất.

Cũng vậy, này các Tỳ Kheo, trong năm hạng người sống ở rừng, này các Tỳ Kheo, hạng sống ở rừng vì ít dục, vì biết đủ, vì đoạn giảm, vì viễn ly, vì cầu thiện hành này ăn từ bình bát. Hạng người này trong năm hạng người ấy là đệ nhất, là tối thắng, là thượng thủ, là tối thượng, là tối diệu.

***