Kinh Đại thừa

Các Bộ Khác

PHẬT THUYẾT

KINH THẦN CHÚ THẬP

NHẤT DIỆN QUÁN THẾ ÂM

Hán dịch: Ngài Tam Tạng Pháp Sư

Châu Da Xá Quật, Đời Nguyên Ngụy
 

Tôi nghe như vậy!

Một thời các Tỳ Kheo Thượng Tôn ở trong Kê Viên thành Ba La Lê Phất Ðô Lô, lúc Đức Thế Tôn nhập Niết Bàn không bao lâu.

Bấy giờ có mười vị cư sĩ, người Bát Thành, có nhiều tiền của đi đến Ba La Lê Phất Ðô Lô để sinh sống. Khi ấy mười vị cư sĩ ở Bát Thành mang tiền tài đồ vật để buôn bán, bán hết rồi nên rất hoan hỷ, khi được tài lợi rất hoan hỷ, trong lòng vô cùng sung sướng.

Họ đi ra khỏi thành Ba La Lê Phất Ðô Lô để đến Kê Viên. Khi đến xong họ lạy dưới chân các Tỳ Kheo Thượng Tôn rồi ngồi qua một bên.

Khi mười vị cư sĩ người của Bát Thành ngồi qua một bên rồi, lúc ấy các Tỳ Kheo Thượng Tôn thuyết pháp cho họ nghe, khuyên tinh tấn... bình đẳng khuyên dạy tinh tấn.

Bình đẳng dạy dỗ, dùng vô lượng phương tiện để thuyết pháp khuyên siêng năng cho đến bình đẳng giáo thọ, khiến cho tất cả đều hoan hỷ rồi, các Ngài trụ trong im lặng.

Bấy giờ mười vị cư sĩ, ở người Bát Thành nghe các vị Tỳ Kheo Thượng Tôn thuyết pháp khuyến tinh tấn cho đến tất cả đầu hoan hỷ rồi, bạch các Tỳ Kheo Thượng Tôn rằng: Thưa chư vị Thượng Tôn, hiện nay Tôn Giả A Nan ở chỗ nào?

Chúng con muốn gặp Ngài.

Này cư sĩ, Tôn Giả A Nan ở trên bờ sông Di Hầu của Tỳ Xá Ly, muốn gặp Ngài thì cứ đến đó. Khi ấy mười vị cư sĩ, người Bát Thành từ tòa đứng dậy lạy dưới chân các Tỳ Kheo Thượng Tôn, nhiễu quanh rồi ra đi. Họ đến chỗ Tôn Giả A Nan, đến rồi lạy dưới chân Tôn Giả A Nan, rồi ngồi lui qua một bên.

Mười vị cư sĩ người ở Bát Thành ngồi lui qua một bên rồi thưa Tôn Giả A Nan rằng: Thưa Ngài A Nan, chúng con có điều muốn hỏi, nếu Ngài cho phép chúng con mới dám hỏi. Cứ hỏi đi, này các cư sĩ.

Thưa Tôn Giả A Nan, Đức Thế Tôn có trí có kiến, Như Lai, bậc Vô Sở Trước, Ðẳng Chánh Giác, dùng mắt thấy đệ nhất nghĩa nói một pháp làm cho Thánh đệ tử an trú, đối với chỗ khác, làm cho hữu lậu chấm dứt, ý được giải thoát chăng?

Này cư sĩ, Đức Thế Tôn có trí có kiến, Như Lai, bậc Vô Sở Trước, Ðẳng Chánh Giác, dùng mắt thấy đệ nhất nghĩa nói một pháp Thánh đệ tử được an trú, đối với chỗ khác, làm cho hữu lậu chấm dứt, ý được giải thoát.

Thế nào, thưa Tôn Giả A Nan, Đức Như Lai bậc Vô Sở Trước, Ðẳng Chánh Giác, dùng mắt thấy đệ nhất nghĩa nói một pháp, Thánh đệ tử an trú, đối với chỗ khác, làm cho hữu lậu chấm dứt, ý được giải thoát?

Này cư sĩ, Thánh đệ tử đã nghe, đối với dâm dục đã được giải thoát cho đến Tứ thiền, an trú chánh thọ. Vị ấy nương vào pháp, pháp tướng quán hạnh đình chỉ.

Vị ấy nương vào pháp, an trụ sự đình chỉ pháp tướng quán hạnh, nhờ có chỗ này nên chỗ trụ của vị ấy được chấm dứt hữu lậu, không trụ nơi đó nên được chấm dứt hữu lậu.

Kẻ ấy tự mình thích pháp, tự mình yêu pháp, tự mình tập pháp, tự mình kính pháp, được hoan hỷ, kẻ ấy năm hạ phần kiết đã chấm dứt, được hóa sanh. Kẻ ấy được Bát Niết Bàn thành A Na Hàm, không còn trở lại thế gian này nữa.

Do đó này các cư sĩ, Đức Thế Tôn hữu trí hữu kiến, Như Lai, bậc Vô Sở Trước, Ðẳng Chánh Giác, mắt thấy đệ nhất nghĩa, nói một pháp nên Thánh đệ tử an trụ, có chỗ khác làm cho hữu lậu chấm dứt, ý được giải thoát. Lại nữa, này cư sĩ, Thánh đệ tử nghe, ý cùng từ tâm biến mãn một phương rồi, an trụ chánh thọ.

Như vậy, hai, ba, bốn phương Trên và dưới, ý cùng từ tâm câu hữu biến mãn tất cả các phương, không oán, không hại, không hận, rất rộng lớn, phân biệt rõ ràng, biến mãn các phương rồi an trụ chánh thọ. Như vậy ý cùng đi đôi với tâm bi, hỷ và hộ, biến mãn các phương rồi, an trụ chánh thọ.

Vị ấy nương vào pháp đình chỉ pháp tướng quán hạnh. Vị ấy nương vào pháp an trụ sự đình chỉ pháp tướng quán hạnh, nhờ có chỗ này, an trụ vào đó rồi liền được chấm dứt hữu lậu, không trụ nơi đó, được chấm dứt hữu lậu.

Nếu kẻ ấy dùng pháp lạc, pháp ái, tập hành pháp, tôn kính pháp, được hoan hỷ đối với pháp, năm hạ phần kết chấm dứt, được hóa sanh, ngay nơi đó được Bát Niết Bàn thành A Na Hàm, không còn trở lại thế gian này nữa.

Này cư sĩ, đó là Đức Thế Tôn có trí có kiến, Như Lai, bậc Vô Sở Trước, Ðẳng Chánh Giác, mắt thấy đệ nhất nghĩa, nói một pháp mà Thánh đệ tử an trụ, có một chỗ khác làm cho hữu lậu chấm dứt, ý được giải thoát.

Lại nữa, này cư sĩ, Thánh đệ tử nghe, vượt qua tất cả sắc tưởng, cho đến hữu tưởng vô tưởng xứ, an trụ chánh thọ, vị ấy nương vào pháp, đình chỉ pháp tướng quán hạnh, cho đến chấm dứt hữu lậu, ý được giải thoát.

Bấy giờ mười vị cư sĩ người ở Bát Thành thưa với Tôn Giả A Nan rằng: Rất lạ, thưa Tôn Giả A Nan! Chúng con hỏi Tôn Giả A Nan có một cửa Cam Lồ mà Ngài nói tới mười hai cửa Cam Lồ.

Thưa Tôn Giả A Nan, đối với mười hai cửa Cam Lồ này, cứ nương vào mỗi một cửa Cam Lồ sẽ được an ổn, tự mình được chế ngự. Giống như, thưa Tôn Giả A Nan, cách thôn xóm không xa, có một tòa lâu đài, tòa lâu đài ấy có mười hai cửa. 

Hoặc có người vào trong ấy vì có chút việc, hoặc có người sống không có nghĩa, không lợi ích, không an ổn, không khoái lạc trong nhà ấy, hoặc có người dùng lửa để thiêu đốt tòa lâu đài ấy.

Thưa Tôn Giả A Nan, người đối với mười hai cửa này, tùy ý mà đi ra an ổn.

Cũng như vậy, thật lạ lùng!

Thưa Tôn Giả A Nan, chúng con chỉ hỏi Tôn Giả A Nan có một cửa Cam Lồ, nhưng Ngài đã nói đến mười hai cửa Cam Lồ.

Thưa Tôn Giả A Nan, nhiều cửa như vậy nên đối với mười hai cửa Cam Lồ, nương vào từng cửa Cam Lồ, rồi cũng theo từng cửa mà đi ra.

Thưa Tôn Giả A Nan, các Bà La Môn kia đem ác pháp cúng thí đồ vật cho thầy họ, huống chi chúng con hiện nay đối với bậc Đại Sư mà lại không dùng của cải để cúng dường sao?

Bấy giờ mười vị cư sĩ người của Bát Thành, trong đêm đó, sửa soạn đầy đủ đồ ăn uống tịnh diệu, khi đã sửa soạn đầy đủ đồ ăn uống tịnh diệu xong, rồi họ trải tòa, trải tòa xong, họ thỉnh Tỳ Kheo Tăng ở Kê Viên, Tỳ Kheo Tăng ở Tỳ Xá Ly đều đến tụ hội.

Khi các Tỳ Kheo Tăng ở Kê Viên, Tỳ Kheo Tăng ở Tỳ Xá Ly đều đã tụ hội, họ tự tay dâng cúng đồ ăn uống tịnh diệu. Khi đã tự tay dâng cúng đồ ăn uống tịnh diệu rồi, biết các Ngài đã dùng xong, thu cất bình bát, đem nước rửa tay cho các Ngài, rồi họ đem năm trăm món vật, mua phòng cúng dường cho Tôn Giả A Nan để Ngài sử dụng.

Tôn Giả A Nan đem của ấy lại cúng dường cho Tăng bốn phương. Ngài A Nan nói như vậy, mười vị cư sĩ người của Bát Thành, nghe Tôn Giả A Nan nói rồi, hoan hỷ vui mừng.

***