Kinh Đại thừa

Phật Thuyết Kinh Tiểu Bộ - Tập Mười - Chuyện Tiền Thân đức Phật - Chương Năm - Phẩm Năm Bài Kệ

PHẬT THUYẾT KINH TIỂU BỘ

Hán dịch: Ngài Tam Tạng Pháp Sư 

An Thế Cao, Đời Hậu Hán
 

TẬP MƯỜI

CHUYỆN TIỀN THÂN ĐỨC PHẬT
 

CHƯƠNG NĂM
 

PHẨM NĂM BÀI KỆ
 

CHUYỆN VỊ Y SĨ GIÀ

TIỀN THÂN SALIYA
 

Kẻ nào khiến bè bạn. Câu chuyện này do bậc Ðạo Sư kể khi Ngài trú tại Trúc Lâm, về một lời nói rằng Đề Bà Đạt Đa đến cả kêu cứu cũng không thể được.

Khi vua Brahmadatta đang trị vì ở Ba La Nại, Bồ Tát sinh ra trong một gia chủ ở làng. Khi còn trẻ Ngài chơi đùa với các cậu trai khác dưới một gốc cây ở cổng làng.

Bấy giờ có một y sĩ già nghèo khổ, không có việc làm, lang thang ra khỏi làng, và đến nơi ấy, trông thấy một con rắn nằm ngủ giữa nhánh chĩa của một cây nọ, đầu rúc vào trong.

Ông ta nghĩ: Ta chẳng được gì ở trong làng cả. Ta sẽ tán dụ tụi bé con này, khiến cho con rắn cắn chúng và thế là ta sẽ được thứ gì đó vì đã chữa chúng.

Vì thế, ông ta bảo Bồ Tát: Nếu cháu tình cờ trông thấy con nhím, cháu có bắt nó không?

Vâng, cháu bắt chứ. Bồ Tát đáp.

Lão già bảo: Xem kìa, một con nhím đang nằm giữa nhánh chĩa của cây này đấy. Không biết rằng đó là một con rắn, Bồ Tát trèo lên cây và chộp lấy cổ nó, nhưng khi thấy rằng đấy là một con rắn thì Ngài không để cho nó quay lại phía Ngài, mà kềm chế lấy nó và ném vung nó ra.

Con rắn rơi vào cổ của ông y sĩ già, cuốn quanh ông, cắn ông thật nặng đến nỗi răng nó cắm sâu vào thịt ông, lão già ngã xuống chết ngay tại chỗ, còn con rắn thoát đi.

Mọi người xúm quanh bậc Ðạo Sĩ và khi giảng pháp cho đám đông ấy, Ngài đọc các bài kệ sau:

Kẻ nào khiến bè bạn

Bắt một con rắn độc tàn,

Bảo là nhím, chẳng hạn,

Chính kẻ ấy lãnh phần

Phải chết vì rắn cắn,

Như kẻ mong láng giềng

Gặp phải điều bất hạnh.

Ai muốn đánh một kẻ

Chẳng bao giờ đánh trả,

Sẽ bị đánh, ngã xoài

Như cú đấm chết người

Khiến kẻ ác thống khổ.

Như cát tung ngược gió

Bị thổi lại người tung.

Kẻ nào trao tai họa

Cho một bậc thiện nhân

Khổ ải quay trở lại

Cho chính kẻ điên khùng

Như cát bay trở lại,

Khi tung ngược cuồng phong.

Bậc Ðạo Sư chấm dứt bài giảng ở đây và nhận diện tiền thân: Bấy giờ, ông y sĩ già nghèo khổ là Đề Bà Đạt Đa, và cậu thiếu niên khôn ngoan là ta.

***