Kinh Đại thừa

Phật Thuyết Kinh Tiểu Bộ - Tập Sáu - Thiên Cung Sự - Phẩm Một - Phẩm Lâu đài Nữ Giới

PHẬT THUYẾT KINH TIỂU BỘ

Hán dịch: Ngài Tam Tạng Pháp Sư 

An Thế Cao, Đời Hậu Hán
 

TẬP SÁU

THIÊN CUNG SỰ
 

PHẨM MỘT

PHẨM LÂU ĐÀI NỮ GIỚI
 

PHẦN MƯỜI MỘT

LÂU ÐÀI TRINH PHỤ SỐ MỘT
 

Bấy giờ, Đức Thế Tôn trú tại Sàvatthi. Trong thành ấy có một trinh phụ. Nàng sống hòa hợp với chồng, nhẫn nại và thông minh.

Nàng không la mắng ai, dù khi hờn giận, nàng nói năng dịu dàng, chân thật, đầy tín tâm và cúng dường bố thí tùy theo phương tiện của nàng. Khi lâm trọng bệnh, nàng từ trần và được tái sanh vào Cõi Trời Ba Mươi Ba.

Phần còn lại cũng giống như chuyện đã được kể:

Thiên nga, sếu, hạc với chim công,

Cu gáy du dương lượn khắp vòng

Lầu các, lạc viên, hoa tuyệt sắc,

Dập dìu bao Ngọc Nữ Tiên Đồng.

Thiên Nữ đằng kia đại lực hùng,

Thay hình đổi dạng với thần thông,

Cùng đoàn Tiên Nữ vây quanh ấy

Múa hát vui chơi thật thỏa lòng.

Ðạt thành Thiên lực đại oai thần,

Nàng tạo đức gì giữa thế nhân,

Vì cớ gì oai nghi rực rỡ,

Dung quang tỏa sáng khắp mười phương?

Nàng Thiên Nữ ấy hỷ tâm tràn,

Ðược Mục Liên Tôn Giả hỏi han,

Nàng giải đáp ngay phần hạnh nghiệp,

Và đây là kết quả cho nàng:

Khi được làm người giữa thế nhân,

Con là trinh phụ chẳng tà dâm,

Như hiền mẫu chở che con trẻ,

Không nói lời thô lúc hận sân.

Chân thật, đoạn trừ các vọng ngôn,

Hân hoan bố thí, tính ân cần,

Với tâm thành tín, con cung kính

Hào phóng cúng dường thức uống ăn.

Vì vậy sắc con đẹp thế này,

Và con vinh hiển ở nơi đây,

Bất kỳ lạc thú nào trong dạ

Yêu chuộng, tức thì xuất hiện ngay.

Xin trình Tôn Giả đại oai thần,

Công đức con làm giữa thế nhân,

Vì thế oai nghi con rực rỡ,

Dung quang tỏa sáng khắp mười phương.

***