Kinh Đại thừa

Phật Thuyết Kinh Tương ưng Bộ - Tập Ba - Thiên Uẩn - Chương Một - Tương ưng Uẩn - Năm Mươi Kinh ở Giữa - Phẩm A La Hán

PHẬT THUYẾT

KINH TƯƠNG ƯNG BỘ

Hán dịch: Ngài Tam Tạng Pháp Sư 

An Thế Cao, Đời Hậu Hán
 

TẬP BA

THIÊN UẨN
 

CHƯƠNG MỘT

TƯƠNG ƯNG UẨN
 

NĂM MƯƠI KINH Ở GIỮA
 

PHẨM A LA HÁN
 

PHẦN BẢY

KHÔNG ĐÁNG THUỘC TỰ NGÃ
 

Nhân duyên ở Sàvatthi, Ngồi xuống một bên, Tỳ Kheo ấy bạch Thế Tôn: Lành thay, bạch Thế Tôn, Thế Tôn hãy thuyết pháp vắn tắt cho con. Cái gì không đáng thuộc tự ngã, ở đây, ông cần phải đoạn trừ lòng dục.

Con đã hiểu, bạch Thế Tôn!

Con đã hiểu, bạch Thiện Thệ!

Lời Ta nói một cách vắn tắt, này Tỳ Kheo, ông đã hiểu ý nghĩa một cách rộng rãi như thế nào?

Sắc không đáng thuộc tự ngã, bạch Thế Tôn, ở đây, con cần phải đoạn trừ lòng dục. Thọ, tưởng, các hành, thức không đáng thuộc tự ngã, ở đây, con cần phải đoạn trừ lòng dục.

Bạch Thế Tôn, lời dạy vắn tắt này của Thế Tôn, con hiểu ý nghĩa một cách rộng rãi như vậy.

Lành thay, lành thay, này Tỳ Kheo!

Lành thay, này Tỳ Kheo!

Lời nói vắn tắt này của ta, ông đã hiểu một cách rộng rãi. Sắc không đáng thuộc tự ngã, này Tỳ Kheo, ở đây, ông cần phải đoạn trừ lòng dục. Thọ, tưởng, các hành,thức không đáng thuộc tự ngã, ở đây, ông cần phải đoạn trừ lòng dục.

Lời nói vắn tắt này của ta, này Tỳ Kheo, ông cần phải hiểu ý nghĩa một cách rộng rãi như vậy. Rồi Tỳ Kheo ấy hoan hỷ, tín thọ lời Thế Tôn dạy, Tỳ Kheo ấy trở thành một vị A La Hán nữa.

***