Kinh Đại thừa

Phật Thuyết Kinh Tương ưng Bộ - Tập Ba - Thiên Uẩn - Chương Một - Tương ưng Uẩn - Năm Mươi Kinh ở Giữa - Phẩm Tham Luyến

PHẬT THUYẾT

KINH TƯƠNG ƯNG BỘ

Hán dịch: Ngài Tam Tạng Pháp Sư 

An Thế Cao, Đời Hậu Hán
 

TẬP BA

THIÊN UẨN
 

CHƯƠNG MỘT

TƯƠNG ƯNG UẨN
 

NĂM MƯƠI KINH Ở GIỮA
 

PHẨM THAM LUYẾN
 

PHẦN MỘT

THAM LUYẾN

 

Nhân duyên ở Sàvatthi!

Này các Tỳ Kheo, tham luyến là không giải thoát. Do tham luyến sắc, này các Tỳ Kheo, thức có chân đứng được an trú. Với sắc là sở duyên, với sắc là trú xứ, thức hướng tìm hỷ, đi đến tăng trưởng, tăng thịnh, lớn mạnh.

Hay do tham luyến tho, tham luyến tưởng, tham luyến hành, này các Tỳ Kheo, thức có chân đứng được an trú. Với hành là sở duyên, với hành là trú xứ, thức hướng tìm hỷ, đi đến tăng trưởng, tăng thịnh, lớn mạnh.

Này các Tỳ Kheo, ai nói như sau: Ngoài sắc, ngoài thọ, ngoài tưởng, ngoài các hành, tôi sẽ chỉ rõ sự đến hay đi, sự diệt hay sanh, sự tăng trưởng, sự tăng thịnh hay sự lớn mạnh của thức, sự việc như vậy không xảy ra.

Này các Tỳ Kheo, nếu vị Tỳ Kheo đoạn tận tham đối với sắc giới. Do tham được đoạn tận, sở duyên được cắt đứt, chỗ y chỉ của thức không có hiện hữu.

Này các Tỳ Kheo, nếu vị Tỳ Kheo đoạn tận tham đối với thọ giới, đối với tưởng giới, đối với hành giới.

Này các Tỳ Kheo, nếu vị Tỳ Kheo đoạn tận tham đối với thức giới, do tham được đoạn tận, sở duyên được cắt đứt, chỗ y chỉ của thức không có hiện hữu. Không có chỗ y chỉ ấy, thức không tăng thịnh, không có hành động, được giải thoát.

Do giải thoát nên được kiên trú. Do kiên trú nên được tri túc. Do tri túc nên không có ưu não. Do không có ưu não nên tự mình cảm thấy tịch tịnh hoàn toàn.

Vị ấy biết: Sanh đã tận, phạm hạnh đã thành, những việc nên làm đã làm, không còn trở lui trạng thái này nữa.

***