Kinh Đại thừa

Phật Thuyết Kinh Tương ưng Bộ - Tập Bốn - Thiên Sáu Sứ - Chương Hai - Tương ưng Thọ - Phẩm Có Kệ

PHẬT THUYẾT

KINH TƯƠNG ƯNG BỘ

Hán dịch: Ngài Tam Tạng Pháp Sư

An Thế Cao, Đời Hậu Hán
 

TẬP BỐN

THIÊN SÁU SỨ
 

CHƯƠNG HAI

TƯƠNG ƯNG THỌ
 

PHẨM CÓ KỆ
 

PHẦN BA

ÐOẠN TẬN
 

Này các Tỳ Kheo, có ba thọ này.

Thế nào là ba?

Lạc thọ, khổ thọ, bất khổ bất lạc thọ. Này các Tỳ Kheo, tham tùy miên đối với lạc thọ cần phải đoạn tận. Sân tùy miên đối với khổ thọ cần phải đoạn tận. Vô minh tùy miên đối với bất khổ bất lạc thọ cần phải đoạn tận.

Này các Tỳ Kheo, khi nào Tỳ Kheo đoạn tận tham tùy miên đối với lạc thọ, đoạn tận sân tùy miên đối với khổ thọ, đoạn tận vô minh tùy miên đối với bất khổ bất lạc thọ.

Thời này các Tỳ Kheo, sự từ bỏ tham tùy miên của Tỳ Kheo được gọi là chánh kiến, ái được đoạn tận, kiết sử được hủy hoại. Với minh kiến chơn chánh đối với ngã mạn sammà mànabhisamayà, vị ấy đoạn tận khổ đau.

Nếu cảm giác lạc thọ,

Không tuệ tri cảm thọ,

Ðây gọi tham tùy miên,

Không thấy rõ xuất ly.

Nếu cảm giác khổ thọ,

Không tuệ tri cảm thọ,

Ðây gọi sân tùy miên,

Không thấy rõ xuất ly.

Với bất khổ bất lạc,

Bậc Ðại Trí thuyết giảng,

Nếu hoan hỷ thọ ấy,

Không thoát được khổ đau.

Vị Tỳ Kheo nhiệt tình,

Tỉnh giác, không cuồng trí,

Ðối với tất cả thọ,

Bậc Hiền Trí liễu tri.

Vị ấy liễu tri thọ,

Hiện tại không lậu hoặc,

Thân hoại, bậc pháp trú

Ðại trí vượt ước lường.

***