Kinh Đại thừa

Phật Thuyết Kinh Tương ưng Bộ - Tập Bốn - Thiên Sáu Sứ - Chương Hai - Tương ưng Thọ - Phẩm Có Kệ

PHẬT THUYẾT

KINH TƯƠNG ƯNG BỘ

Hán dịch: Ngài Tam Tạng Pháp Sư

An Thế Cao, Đời Hậu Hán
 

TẬP BỐN

THIÊN SÁU SỨ
 

CHƯƠNG HAI

TƯƠNG ƯNG THỌ
 

PHẨM CÓ KỆ
 

PHẦN BỐN

VỰC THẲM  PÀTÀLA
 

Kẻ vô văn phàm phu nói như sau: Ở giữa biển lớn, có vực thẳm.

Nhưng ở đây, này các Tỳ Kheo, kẻ vô văn phàm phu đối với việc không có, không xẩy ra, lại nói: Ở giữa biển lớn, có vực thẳm. Này các Tỳ Kheo, đồng nghĩa với các khổ thọ về thân là vực thẳm này. Kẻ vô văn phàm phu, khi cảm giác khổ thọ về thân, thời sầu muộn, than vãn, khóc lóc, đấm ngực, đi đến bất tỉnh. Này các Tỳ Kheo, đây gọi là kẻ vô văn phàm phu không đứng lên trên vực thẳm, không đạt tới chỗ chân đứng.

Còn bậc đa văn Thánh đệ tử, này các Tỳ Kheo, khi cảm giác khổ thọ về thân, không sầu muộn, không than vãn, không khóc lóc, không đấm ngực, không đi đến bất tỉnh. Này các Tỳ Kheo, đây gọi là bậc đa văn Thánh đệ tử đã đứng lên trên vực thẳm, đã đạt tới chỗ chân đứng.

Ai không chịu đựng nổi,

Các khổ thọ khởi lên,

Thân đau, hại mạng sống,

Cảm xúc khiến run rẩy.

Ai than vãn, khóc lóc,

Suy nhược, thiếu kiên cường,

Không đứng trên vực sâu,

Không đạt chỗ chân đứng.

Ai có thể chịu đựng,

Các khổ thọ khởi lên,

Thân đau, hại mạng sống,

Cảm xúc không run rẩy,

Vị ấy vượt vực sâu,

Ðạt tới chỗ chân đứng.

***