Kinh Đại thừa

Phật Thuyết Kinh Tương ưng Bộ - Tập Bốn - Thiên Sáu Sứ - Chương Hai - Tương ưng Thọ - Phẩm Có Kệ

PHẬT THUYẾT

KINH TƯƠNG ƯNG BỘ

Hán dịch: Ngài Tam Tạng Pháp Sư

An Thế Cao, Đời Hậu Hán
 

TẬP BỐN

THIÊN SÁU SỨ
 

CHƯƠNG HAI

TƯƠNG ƯNG THỌ
 

PHẨM CÓ KỆ
 

PHẦN TÁM

TẬT BỆNH
 

Một thời Thế Tôn trú ở Vesali, tại rừng Ðại Lâm, tại giảng đường của ngôi nhà có nóc nhọn. Rồi Thế Tôn vào buổi chiều.

Và này các Tỳ Kheo, thế nào là Tỳ Kheo chánh niệm?

Như Kinh trước cho đến hết số Này các Tỳ Kheo, Tỳ Kheo cần phải chánh niệm, tỉnh giác khi thời đã đến.

Ðây là lời giáo giới của Ta cho các Ông: Này các Tỳ Kheo, khi nào Tỳ Kheo sống chánh niệm, tỉnh giác, không phóng dật, nhiệt tâm, tinh cần như vậy, lạc thọ khởi lên.

Vị ấy rõ biết như sau: Lạc thọ này khởi lên nơi ta. Lạc thọ ấy khởi lên có duyên, không phải không duyên.

Do duyên gì?

Do duyên xúc này.

Nhưng xúc này là vô thường, hữu vi, do duyên sanh.

Do duyên xúc khởi lên, và duyên này là vô thường, hữu vi, thời lạc thọ được khởi lên, làm sao có thể thường trú được?

Vị ấy trú, quán vô thường đối với xúc và lạc thọ.

Vị ấy trú, quán tiêu vong.

Vị ấy trú, quán ly tham.

Vị ấy trú, quán đoạn diệt.

Vị ấy trú, quán từ bỏ.

Do vị ấy trú, quán vô thường.

Do vị ấy trú, quán tiêu vong.

Do vị ấy trú, quán ly tham.

Do vị ấy trú, quán đoạn diệt.

Do vị ấy trú, quán từ bỏ đối với xúc và lạc thọ của vị ấy, nên tham tùy miên đối với xúc và lạc thọ bị đoạn diệt. Giống như Kinh trước, từ số 7 đến số 11, chỉ khác ở đây là duyên xúc, chớ không phải thân này như Kinh trước.

Ở đây, mọi cảm thọ không có gì đáng hoan hỷ, sẽ đi đến lắng dịu.Ví như, này các Tỳ Kheo, do duyên dầu, sẽ đi đến lắng dịu. Như Kinh trước.

***