Kinh Đại thừa

Phật Thuyết Kinh Tương ưng Bộ - Tập Bốn - Thiên Sáu Sứ - Chương Một - Tương ưng Sáu Xứ - Năm Mươi Kinh Thứ Ba - Phẩm Devadaha

PHẬT THUYẾT

KINH TƯƠNG ƯNG BỘ

Hán dịch: Ngài Tam Tạng Pháp Sư

An Thế Cao, Đời Hậu Hán
 

TẬP BỐN

THIÊN SÁU SỨ
 

CHƯƠNG MỘT

TƯƠNG ƯNG SÁU XỨ
 

NĂM MƯƠI KINH THỨ BA
 

PHẨM DEVADAHA
 

PHẦN MỘT

SÁT NA Ở DEVADAHA
 

Một thời Thế Tôn ở giữa dân chúng Sakka, tại một thị trấn của dân chúng Sakka, tên là Devadaha.

Ở đấy, Thế Tôn gọi các Tỳ Kheo: Này các Tỳ Kheo, Ta không tuyên bố rằng đối với tất cả Tỳ Kheo cần phải cố gắng không phóng dật đối với sáu xúc xứ. Nhưng này các Tỳ Kheo, ta cũng không tuyên bố rằng đối với tất cả Tỳ Kheo không cần phải cố gắng không phóng dật đối với sáu xúc xứ.

Này các Tỳ Kheo, những Tỳ Kheo nào là bậc A La Hán, đã đoạn tận các lậu hoặc, đã thành tựu phạm hạnh, đã làm những việc phải làm, đã đặt gánh nặng xuống, đã đạt được mục đích, đã đoạn trừ hữu kiết sử, đã được giải thoát nhờ chánh trí. Thời này các Tỳ Kheo, đối với những Tỳ Kheo ấy, ta tuyên bố rằng không cần phải cố gắng không phóng dật đối với sáu xúc xứ.

Vì sao?

Vì các vị ấy đã hành trì không phóng dật, đến nỗi họ không thể trở thành phóng dật.

Này các Tỳ Kheo, còn những Tỳ Kheo nào còn là hữu học, sở nguyện chưa thành đạt, đang sống cần cầu vô thượng an ổn khỏi các khổ ách. Thời này các Tỳ Kheo, đối với các Tỳ Kheo ấy, ta tuyên bố rằng họ cần phải cố gắng không phóng dật đối với sáu xúc xứ.

Vì sao?

Này các Tỳ Kheo, có những sắc do mắt nhận thức khả ái và không khả ái. Dầu chúng xúc chạm tâm nhiều lần, chúng không chi phối được tâm và tồn tại. Do tâm không bị chi phối, tinh cần, tinh tấn khởi lên, không có biếng nhác.

Niệm được an trú, không có thất thoát. Thân được khinh an, không có cuồng nhiệt. Tâm được định tĩnh, nhất tâm. Này các Tỳ Kheo, thấy được quả không phóng dật này, đối với những Tỳ Kheo ấy. Ta tuyên bố rằng, cần phải cố gắng không phóng dật đối với sáu xúc xứ.

Này các Tỳ Kheo, có những tiếng do tai nhận thức, có những hương do mũi nhận thức, có những vị do lưỡi nhận thức, có những xúc do thân nhận thức, này các Tỳ Kheo, có những pháp do ý nhận thức khả ái và không khả ái.

Dầu chúng xúc chạm tâm nhiều lần, chúng không chi phối được tâm và tồn tại. Do tâm không bị chi phối, tinh cần, tinh tấn khởi lên, không có biếng nhác. Niệm được an trú, không có thất thoát. Thân được khinh an, không cuồng nhiệt. Tâm được định tĩnh, nhất tâm.

Này các Tỳ Kheo, thấy được quả không phóng dật này, đối với những Tỳ Kheo ấy, ta tuyên bố rằng, cần phải cố gắng không phóng dật đối với sáu xúc xứ.

***