Kinh Đại thừa

Phật Thuyết Kinh Tương ưng Bộ - Tập Bốn - Thiên Sáu Sứ - Chương Một - Tương ưng Sáu Xứ - Năm Mươi Kinh Thứ Hai - Phẩm Vô Minh - Nhân Duyên ở Sàtthi

PHẬT THUYẾT

KINH TƯƠNG ƯNG BỘ

Hán dịch: Ngài Tam Tạng Pháp Sư 

An Thế Cao, Đời Hậu Hán
 

TẬP BỐN

THIÊN SÁU SỨ
 

CHƯƠNG MỘT

TƯƠNG ƯNG SÁU XỨ
 

NĂM MƯƠI KINH THỨ HAI
 

PHẨM VÔ MINH
 

NHÂN DUYÊN Ở SÀTTHI
 

PHẦN MỘT

VÔ MINH

 

Rồi một Tỳ Kheo đi đến Thế Tôn.

Sau khi đến, đảnh lễ Thế Tôn rồi ngồi xuống một bên.

Ngồi xuống một bên, Tỳ Kheo ấy bạch Thế Tôn: Do biết như thế nào, bạch Thế Tôn, do thấy như thế nào, vô minh được đoạn tận, minh được sanh khởi?

Này Tỳ Kheo, do biết, do thấy mắt là vô thường, vô minh được đoạn tận, minh được sanh khởi.

Do biết, do thấy các sắc là vô thường, vô minh được đoạn tận, minh được sanh khởi, nhãn thức, nhãn xúc, do duyên nhãn xúc khởi lên cảm thọ gì, lạc, khổ hay bất khổ bất lạc. Do biết, do thấy cảm thọ ấy là vô thường, vô minh được đoạn tận, minh được sanh khởi.

Tai, mũi, lưỡi, thân. Do biết, do thấy ý là vô thường, vô minh được đoạn tận, minh được sanh khởi, các pháp, ý thức, ý xúc, do duyên ý xúc khởi lên cảm thọ gì, lạc, khổ, hay bất khổ bất lạc. Do biết, do thấy cảm thọ ấy là vô thường, vô minh được đoạn tận, minh được sanh khởi.

Do biết như vậy, này các Tỳ Kheo, do thấy như vậy, vô minh được đoạn tận, minh được sanh khởi.

***