Kinh Đại thừa

Phật Thuyết Kinh Tương ưng Bộ - Tập Bốn - Thiên Sáu Sứ - Chương Một - Tương ưng Sáu Xứ - Năm Mươi Kinh Thứ Nhất - Phẩm Song đôi

PHẬT THUYẾT

KINH TƯƠNG ƯNG BỘ

Hán dịch: Ngài Tam Tạng Pháp Sư 

An Thế Cao, Đời Hậu Hán
 

TẬP BỐN

THIÊN SÁU SỨ
 

CHƯƠNG MỘT

TƯƠNG ƯNG SÁU XỨ
 

NĂM MƯƠI KINH THỨ NHẤT
 

PHẨM SONG ĐÔI
 

PHẦN BỐN

VỊ NGỌT
 

Này các Tỳ Kheo, ta đã sống tìm cầu vị ngọt của các sắc. Có vị ngọt nào của các sắc, ta đều thực nghiệm. Vị ngọt của các sắc như thế nào, ta đã khéo thấy với trí tuệ.

Này các Tỳ Kheo, ta đã sống tìm cầu nguy hiểm của các sắc. Có nguy hiểm nào của các sắc, ta đều thực nghiệm. Xuất ly của các sắc như thế nào, ta đã khéo thấy với trí tuệ. Các tiếng, các hương, các vị, các xúc.

Này các Tỳ Kheo, ta đã sống tìm cầu vị ngọt của các pháp. Có vị ngọt nào của các pháp, ta đều thực nghiệm. Vị ngọt của các pháp như thế nào, ta đã khéo thấy với trí tuệ.

Này các Tỳ Kheo, ta đã sống tìm cầu nguy hiểm của các pháp. Có nguy hiểm nào của các pháp, ta đều thực nghiệm. Xuất ly của pháp như thế nào, ta đã khéo thấy với trí tuệ. Cho đến khi nào, này các Tỳ Kheo, đối với sáu ngoại xứ này, ta chưa như thật liễu tri vị ngọt là vị ngọt, nguy hiểm là nguy hiểm, xuất ly là xuất ly.

Và tri kiến này khởi lên nơi ta: Bất động là tâm giải thoát của ta. Ðời này là đời sống cuối cùng, nay không còn tái sanh nữa.

***