Kinh Đại thừa

Phật Thuyết Kinh Tương ưng Bộ - Tập Bốn - Thiên Sáu Sứ - Chương Một - Tương ưng Sáu Xứ - Năm Mươi Kinh Thứ Nhất - Phẩm Vô Thường Một

PHẬT THUYẾT

KINH TƯƠNG ƯNG BỘ

Hán dịch: Ngài Tam Tạng Pháp Sư 

An Thế Cao, Đời Hậu Hán
 

TẬP BỐN

THIÊN SÁU SỨ
 

CHƯƠNG MỘT

TƯƠNG ƯNG SÁU XỨ
 

NĂM MƯƠI KINH THỨ NHẤT
 

PHẨM VÔ THƯỜNG MỘT
 

PHẦN MỘT

VÔ THƯỜNG NỘI
 

Như vậy tôi nghe!

Một thời Thế Tôn trú ở Sàvatthi, tại Jetavana, vườn ông Anàthapindika.

Ở đấy, Thế Tôn gọi các Tỳ Kheo: Này các Tỳ Kheo!

Thưa vâng, bạch Thế Tôn!

Các Tỳ Kheo ấy vâng đáp Thế Tôn.

Thế Tôn nói như sau: Mắt, này các Tỳ Kheo, là vô thường.

Cái gì vô thường là khổ.

Cái gì khổ là vô ngã.

Cái gì vô ngã cần phải như thật quán với chánh trí tuệ là: Cái này không phải của tôi, cái này không phải là tôi, cái này không phải tự ngã của tôi.

Tai là vô thường.

Mũi là vô thường.

Lưỡi là vô thường.

Thân là vô thường.

Ý là vô thường.

Cái gì vô thường là khổ.

Cái gì khổ là vô ngã.

Cái gì vô ngã cần phải như thật quán với chánh trí tuệ là: Cái này không phải của tôi, cái này không phải là tôi, cái này không phải tự ngã của tôi. Thấy vậy, này các Tỳ Kheo, vị đa văn Thánh đệ tử nhàm chán đối với mắt, nhàm chán đối với tai, nhàm chán đối với mũi, nhàm chán đối với lưỡi, nhàm chán đối với thân, nhàm chán đối với ý. Do nhàm chán, vị ấy ly tham. Do ly tham, vị ấy giải thoát.

Trong sự giải thoát, khởi lên trí biết rằng: Ta đã giải thoát.

Vị ấy biết rõ: Sanh đã tận, phạm hạnh đã thành, những việc nên làm đã làm, không còn trở lui trạng thái này nữa.

***