Kinh Đại thừa

Phật Thuyết Kinh Tương ưng Bộ - Tập Hai - Thiên Nhân Duyên - Chương Bốn - Tương ưng Vô Thỉ - Phẩm Thứ Nhất

PHẬT THUYẾT

KINH TƯƠNG ƯNG BỘ

Hán dịch: Ngài Tam Tạng Pháp Sư 

An Thế Cao, Đời Hậu Hán
 

TẬP HAI

THIÊN NHÂN DUYÊN
 

CHƯƠNG BỐN

TƯƠNG ƯNG VÔ THỈ
 

PHẨM THỨ NHẤT
 

PHẦN SÁU

HỘT CẢI
 

Trú ở Sàvatthi!

Rồi một Tỳ Kheo đi đến Thế Tôn.

Ngồi xuống một bên, Tỳ Kheo ấy bạch Thế Tôn: Một kiếp, bạch Thế Tôn, dài như thế nào?

Thật dài, này Tỳ Kheo, là một kiếp. Thật không dễ gì để có thể đếm là một vài năm, một vài trăm năm, một vài ngàn năm, hay một vài trăm ngàn năm.

Bạch Thế Tôn, Thế Tôn có thể cho một ví dụ được không?

Có thể được, này Tỳ Kheo!

Ví như, này Tỳ Kheo, có một thành bằng sắt, dài một do tuần, rộng một do tuần, cao một do tuần, chứa đầy hột cải cao như chóp khăn đầu.

Một người từ nơi chỗ ấy, sau mỗi trăm năm lấy ra một hột cải. Này Tỳ Kheo, đống hột cải ấy được làm như vậy, có thể đi đến đoạn tận, đoạn diệt mau hơn là một kiếp.

Như vậy dài, này Tỳ Kheo, là một kiếp.

Với những kiếp dài như vậy, hơn một kiếp đã qua, hơn một trăm kiếp đã qua, hơn một ngàn kiếp đã qua, hơn một trăm ngàn kiếp đã qua.

Vì sao?

Vô thỉ là luân hồi, này Tỳ Kheo, vừa đủ để giải thoát.

***