Kinh Đại thừa

Phật Thuyết Kinh Tương ưng Bộ - Tập Hai - Thiên Nhân Duyên - Chương Mười - Tương ưng Tỳ Kheo

PHẬT THUYẾT

KINH TƯƠNG ƯNG BỘ

Hán dịch: Ngài Tam Tạng Pháp Sư 

An Thế Cao, Đời Hậu Hán
 

TẬP HAI

THIÊN NHÂN DUYÊN
 

CHƯƠNG MƯỜI

TƯƠNG ƯNG TỲ KHEO
 

PHẦN MƯỜI MỘT

KAPPINA
 

Trú ở Sàvatthi!

Rồi Tôn Giả Mahà Kappina đi đến Thế Tôn.

Thế Tôn thấy Tôn Giả Mahà Kappina từ đường xa đi đến.

Sau khi thấy, Thế Tôn liền gọi các Tỳ Kheo: Các ông có thấy không, này các Tỳ Kheo, vị Tỳ Kheo kia đi đến, da bạc trắng, ốm yếu, với cái mũi cao?

Thưa có, bạch Thế Tôn!

Tỳ Kheo ấy, này các Tỳ Kheo, có đại thần thông, có đại uy lực. Thật không dễ gì đạt được sự chứng đắc mà trước kia vị Tỳ Kheo ấy chưa chứng đắc.

Vị ấy còn ngay trong hiện tại, tự mình với thắng trí, chứng ngộ, chứng đạt và an trú vô thượng cứu cánh phạm hạnh mà vì mục đích này, con các lương gia chơn chánh xuất gia, từ bỏ gia đình, sống không gia đình.

Thế Tôn thuyết như vậy, Thiện Thệ thuyết như vậy xong, bậc Ðạo Sư lại nói thêm:

Sát lỵ là tối thượng,

Giữa mọi loài chúng sanh,

Với những ai nương tựa,

Vào vấn đề giai cấp.

Bậc Minh Hạnh cụ túc,

Tối thượng giữa Trời, người,

Ngày, Mặt Trời chói sáng,

Ðêm, Mặt Trăng chói sáng,

Trong tấm áo chiến bào,

Sát lỵ được chói sáng.

Trong thiền định, thiền tri,

Bà là môn chói sáng,

Nhưng suốt cả đêm ngày,

Phật chói sáng hào quang.

***