Kinh Đại thừa

Phật Thuyết Kinh Tương ưng Bộ - Tập Một - Thiên Có Kệ - Chương Bốn - Tương ưng ác Ma - Phẩm Hai

PHẬT THUYẾT

KINH TƯƠNG ƯNG BỘ

Hán dịch: Ngài Tam Tạng Pháp Sư 

An Thế Cao, Đời Hậu Hán
 

TẬP MỘT

THIÊN CÓ KỆ
 

CHƯƠNG BỐN

TƯƠNG ƯNG ÁC MA
 

PHẨM HAI
 

PHẦN BA

PHIẾN ĐÁ

 

Như vậy tôi nghe!

Một thời Thế Tôn ở Ràjagaha Vương Xá, tại Maddakucchi, vườn Nai Migadaya.

Lúc bấy giờ, chân Thế Tôn bị phiến đá gây thương tích. Thế Tôn cảm xúc khốc liệt, toàn thân đau đớn, nhói đau, đau nhức mãnh liệt, không thích thú, không vừa ý.

Và Thế Tôn chánh niệm tỉnh giác, nhẫn chịu không để tâm tư buồn nản.

Rồi ác ma đi đến Thế Tôn.

Sau khi đến, nói lên bài kệ này với Thế Tôn:

Sao Ngài uể oải nằm,

Hay tìm thơ, tìm vận,

Phải chăng việc sai biệt,

Không chờ đợi Ngài làm,

Phải một mình cô độc,

Trên ghế giường nằm, ngồi,

Với gương mặt ngái ngủ,

Sao Ngài ngủ như vậy?

Thế Tôn:

Ta không uể oải nằm,

Không tìm thơ, tìm vận,

Mục đích ta đã đạt,

Ðâu có sầu muộn gì!

Ta nằm ngồi một mình,

Trên ghế giường vắng lặng,

Yên tĩnh ta nằm nghỉ,

Tâm từ, thương chúng sanh.

Những kẻ, ngực bị đâm,

Hổn hển tim dồn dập,

Vẫn tìm được giấc ngủ,

Dầu bị thương tích nặng.

Sao ta lại không ngủ,

Khi không bị thương tích,

Khi thức không âu lo,

Khi ngủ chẳng sợ hãi,

Ngày đêm không khởi lên,

Phiền não bận lòng ta?

Ta không thấy tai hại,

Một chỗ nào trên đời,

Do vậy, ta nằm nghỉ,

Tâm từ, thương chúng sanh.

Rồi ác ma biết được: Thế Tôn đã biết ta, Thiện Thệ đã biết ta, buồn khổ, thất vọng liền biến mất tại chỗ ấy.

***