Kinh Đại thừa

Phật Thuyết Kinh Tương ưng Bộ - Tập Một - Thiên Có Kệ - Chương Bốn - Tương ưng ác Ma - Phẩm Hai

PHẬT THUYẾT

KINH TƯƠNG ƯNG BỘ

Hán dịch: Ngài Tam Tạng Pháp Sư 

An Thế Cao, Đời Hậu Hán
 

TẬP MỘT

THIÊN CÓ KỆ
 

CHƯƠNG BỐN

TƯƠNG ƯNG ÁC MA
 

PHẨM HAI
 

PHẦN BẢY

XỨ
 

Một thời Thế Tôn trú ở Vesàli Tỳ Xá Ly, Ðại Lâm, chỗ Trùng Các giảng đường. Lúc bấy giờ, Thế Tôn đang thuyết pháp cho các Tỳ Kheo về sáu xúc xứ, khích lệ, làm cho phấn khởi, làm cho hoan hỷ.

Và các vị Tỳ Kheo ấy hết sức chú tâm, hết sức chú ý, tập trung mọi tư tưởng, lóng tai nghe pháp.

Rồi ác ma suy nghĩ: Sa Môn Gotama này đang thuyết pháp cho các Tỳ Kheo về sáu xúc xứ, khích lệ, làm cho phấn khởi, làm cho hoan hỷ. Và các Tỳ Kheo ấy hết sức chú tâm, hết sức chú ý, tập trung mọi tâm tư, lắng tai nghe pháp.

Vậy ta hãy đi đến Sa Môn Gotama và làm mờ mắt các Tỳ Kheo ấy. Rồi ác ma đi đến Thế Tôn. Sau khi đến, ác ma hét lên một tiếng to lớn, khủng khiếp, dễ sợ, như đất bị nứt vỡ.

Rồi một Tỳ Kheo nói với một Tỳ Kheo khác: Này Tỳ Kheo, Tỳ Kheo, hình như quả đất này bị nứt vỡ.

Khi nghe nói vậy, Thế Tôn nói với Tỳ Kheo ấy: Này Tỳ Kheo, không phải đất nứt vỡ. Ðó là ác ma đi đến để làm mờ mắt các ông.

Rồi Thế Tôn biết được:

Ðây là ác ma, liền nói bài kệ cho ác ma:

Sắc, thanh, vị và hương,

Cùng toàn bộ xúc, pháp,

Là thế vật rùng rợn,

Làm mê loạn ở đời.

Ðệ tử bậc Chánh Giác,

Chánh niệm, vượt khỏi chúng,

Vượt thế lực ác ma,

Như mặt trời sáng chói.

Rồi ác ma biết được: Thế Tôn đã biết ta, liền biến mất tại chỗ ấy.

***