Kinh Đại thừa

Phât Thuyết Kinh Tương ưng Bộ - Tập Một - Thiên Có Kệ - Chương Bốn - Tương ưng ác Ma - Phẩm Một

PHẬT THUYẾT

KINH TƯƠNG ƯNG BỘ

Hán dịch: Ngài Tam Tạng Pháp Sư 

An Thế Cao, Đời Hậu Hán
 

TẬP MỘT

THIÊN CÓ KỆ
 

CHƯƠNG BỐN

TƯƠNG ƯNG ÁC MA
 

PHẨM MỘT
 

PHẦN MỘT

KHỔ HẠNH VÀ NGHIỆP

 

Như vậy tôi nghe!

Một thời Thế Tôn ở Uruvelà bên bờ sông Neranjarà, dưới gốc cây Ajapàla Nigrodha, khi Ngài vừa giác ngộ.

Rồi Thế Tôn trong khi Thiền Tịnh Độc Cư, tư tưởng sau đây được khởi lên: Thật sự ta được giải thoát khỏi khổ hạnh ấy.

Tốt lành thay, thật sự ta được giải thoát khỏi khổ hạnh không liên hệ đến lợi ích ấy!

Tốt lành thay, ta kiên trì, chánh niệm, chứng đạt Bồ Đề!

Rồi ác ma với tâm tư của mình biết được tâm tư của Thế Tôn, liền đi đến Thế Tôn, sau khi đến nói lên bài kệ này với Thế Tôn:

Từ bỏ pháp khổ hạnh,

Giúp thanh niên trong sạch,

Không tịnh, nghĩ mình tịnh,

Ði ngược thanh tịnh đạo.

Rồi Thế Tôn, biết được:

Ðây là ác ma, liền nói lên bài kệ với ác ma:

Biết được pháp khổ hạnh,

Ðược xem là bất tử,

Pháp ấy không lợi ích,

Không đem lợi ích nào,

Như chèo và bánh lái,

Chiếc thuyền trên đất cạn.

Giới, định và trí tuệ,

Con đường hướng Chánh Giác.

Ta tu tập hạnh ấy,

Ðạt được tối thắng tịnh,

Này kẻ Tử ma kia,

Ông bị bại trận rồi.

Rồi ác ma biết được: Thế Tôn đã biết ta, Thiện Thệ đã biết ta, buồn khổ, thất vọng, liền biến mất tại chỗ ấy.

***