Kinh Đại thừa

Phật Thuyết Kinh Tương ưng Bộ - Tập Một - Thiên Có Kệ - Chương Hai - Tương ưng Thiên Tử - Phẩm Ba - Phẩm Các Ngoại đạo

PHẬT THUYẾT

KINH TƯƠNG ƯNG BỘ

Hán dịch: Ngài Tam Tạng Pháp Sư 

An Thế Cao, Đời Hậu Hán
 

TẬP MỘT

THIÊN CÓ KỆ
 

CHƯƠNG HAI

TƯƠNG ƯNG THIÊN TỬ
 

PHẨM BA

PHẨM CÁC NGOẠI ĐẠO
 

PHẦN NĂM

JANTU
 

Như vậy tôi nghe!

Một thời một số đông Tỳ Kheo trú ở Kosala Câu Tát La, trên sườn núi Himavanta Tuyết Sơn, tại một cốc nhỏ trong rừng. Họ tự cao, tự mãn, dao động, lắm mồm lắm miệng, ăn nói huyên thuyên, thất niệm, không tỉnh giác, không định tĩnh, tâm tư tán loạn, các căn không chế ngự.

Rồi Thiên Tử Jantu, vào đêm Bồ Tát, ngày rằm, đi đến các Tỳ Kheo ấy, sau khi đến nói lên bài kệ với các Tỳ Kheo ấy:

Các Tỳ Kheo thuở xưa,

Sống thật chân an lạc,

Họ thật là đệ tử,

Bậc Ðại Giác Cù Đàm.

Không ham tìm món ăn,

Không ham tìm chỗ trú,

Biết đời là vô thường,

Họ chấm dứt khổ đau.

Nay tự làm ác hạnh,

Như thôn trưởng trong làng.

Họ ăn, ăn ngả gục,

Thèm khát vật nhà người.

Con vái chào Chúng Tăng,

Ðảnh lễ một vài vị

Kẻ khác, sống vất vưởng,

Không chỉ đạo, hướng dẫn.

Họ giống như thân thể

Kẻ chết bị quăng bỏ.

Những ai sống phóng dật,

Vì họ con nói lên,

Những ai không phóng dật,

Chân thành, con đảnh lễ.

***