Kinh Đại thừa

Phật Thuyết Kinh Tương ưng Bộ - Tập Một - Thiên Có Kệ - Chương Một - Tương ưng Chư Thiên - Phẩm Ba - Phẩm Kiếm

PHẬT THUYẾT

KINH TƯƠNG ƯNG BỘ

Hán dịch: Ngài Tam Tạng Pháp Sư 

An Thế Cao, Đời Hậu Hán
 

TẬP MỘT

THIÊN CÓ KỆ
 

CHƯƠNG MỘT

TƯƠNG ƯNG CHƯ THIÊN
 

PHẨM BA

PHẨM KIẾM
 

PHẦN SÁU

VỊ A LA HÁN
 

Vị Tỳ Kheo La Hán,

Ðã làm điều phải làm,

Các lậu được đoạn tận,

Thân này, thân tối hậu.

Vị ấy có thể nói:

Chính tôi vừa nói lên

Vị ấy có thể nói:

Họ nói là của tôi.

Thế Tôn:

 Vị Tỳ Kheo La Hán,

Ðã làm điều phải làm,

Các lậu được đoạn tận,

Thân này, thân tối hậu.

Vị ấy có thể nói:

Chính tôi vừa nói lên,

Vị ấy có thể nói:

Họ nói là của tôi.

Vị ấy khéo biết rõ,

Danh xưng ở thế gian,

Vì chỉ là danh xưng,

Vị ấy cũng danh xưng.

Vị Thiên: 

Vị Tỳ Kheo La Hán,

Ðã làm điều phải làm,

Các lậu được đoạn tận,

Thân này, thân tối hậu.

Có phải Tỳ Kheo ấy,

Ði gần đến kiêu mạn,

Khi vị ấy có nói:

Chính tôi vừa nói lên.

Khi vị ấy có nói:

Họ nói là của tôi?

Thế Tôn:

Ai đoạn tận kiêu mạn,

Không còn những buộc ràng,

Mọi hệ phược kiêu mạn,

Ðược hoàn toàn đoạn tận.

Vị có trí sáng suốt,

Vượt khỏi mọi hư tưởng,

Vị ấy có thể nói:

Chính tôi vừa nói lên,

Vị ấy có thể nói:

Họ nói là của tôi.

Vị ấy khéo biết rõ,

Danh xưng ở thế gian,

Vì chỉ là danh xưng,

Vị ấy cũng danh xưng.

***