Kinh Đại thừa
Phật Thuyết Kinh Tương ưng Bộ - Tập Năm - Thiên đại Phẩm - Chương Bốn - Tương ưng Căn - Phẩm Về Già
PHẬT THUYẾT
KINH TƯƠNG ƯNG BỘ
Hán dịch: Ngài Tam Tạng Pháp Sư
An Thế Cao, Đời Hậu Hán
TẬP NĂM
THIÊN ĐẠI PHẨM
CHƯƠNG BỐN
TƯƠNG ƯNG CĂN
PHẨM VỀ GIÀ
PHẦN NĂM
VƯỜN PHÍA ĐÔNG
Như vậy tôi nghe!
Một thời Thế Tôn ở Sàvatthi, tại Ðông Viên, ở lầu đài của mẹ Migàra.
Tại đấy, Thế Tôn gọi các Tỳ Kheo:
Bao nhiêu căn được tu tập, được làm cho sung mãn, này các Tỳ Kheo, khiến cho Tỳ Kheo đã đoạn tận các lậu hoặc có thể trả lời với chánh trí rằng: Sanh đã tận, không còn trở lui trạng thái này nữa?
Bạch Thế Tôn, các pháp lấy Thế Tôn làm căn bản.
Do tu tập, do làm cho sung mãn chỉ một căn, này các Tỳ Kheo, khiến cho Tỳ Kheo đã đoạn tận các lậu hoặc, có thể trả lời với chánh trí rằng: Sanh đã tận, không còn trở lui trạng thái này nữa.
Một căn ấy là căn gì?
Với vị Thánh đệ tử có trí tuệ, này các Tỳ Kheo, tất nhiên tadanvayà tín được an trú, tất nhiên tinh tấn được an trú, tất nhiên niệm được an trú, tất nhiên định được an trú.
Do tu tập, do làm cho sung mãn chỉ một căn này, này các Tỳ Kheo, khiến cho Tỳ Kheo đã đoạn tận các lậu hoặc, có thể trả lời với chánh trí rằng: Sanh đã tận, không còn trở lui trạng thái này nữa.
***