Kinh Đại thừa

Phật Thuyết Kinh Tương ưng Bộ - Tập Năm - Thiên đại Phẩm - Chương Hai - Tương ưng Giác Chi - Phẩm Udayi

PHẬT THUYẾT

KINH TƯƠNG ƯNG BỘ

Hán dịch: Ngài Tam Tạng Pháp Sư 

An Thế Cao, Đời Hậu Hán
 

TẬP NĂM

THIÊN ĐẠI PHẨM
 

CHƯƠNG HAI

TƯƠNG ƯNG GIÁC CHI
 

PHẨM UDÀYI
 

PHẦN CHÍN

MỘT PHÁP
 

Ta không thấy một pháp nào khác, này các Tỳ Kheo, được tu tập, được làm cho sung mãn, đưa đến đoạn tận các pháp có khả năng sanh kiết sử.

Ðó chính là bảy giác chi, này các Tỳ Kheo, thế nào là bảy?

Niệm giác chi, xả giác chi.

Tu tập như thế nào, làm cho sung mãn như thế nào, này các Tỳ Kheo, bảy giác chi đưa đến đoạn tận các pháp có khả năng sanh kiết sử?

Ở đây, này các Tỳ Kheo, Tỳ Kheo tu tập niệm giác chi liên hệ đến viễn ly, tu tập xả giác chi liên hệ đến viễn ly, liên hệ đến ly tham, liên hệ đến đoạn diệt, hướng đến từ bỏ.

Tu tập như vậy, làm cho sung mãn như vậy, này các Tỳ Kheo, bảy giác chi đưa đến đoạn tận các pháp có khả năng sanh kiết sử.

Và này các Tỳ Kheo, thế nào là các pháp có khả năng sanh kiết sử?

Mắt, này các Tỳ Kheo, là pháp có khả năng sanh kiết sử. Ở đây, khởi lên các tham trước ajjhosanà, sai sử, trói buộc samyojanavinibandhà, ý là pháp có khả năng sanh kiết sử.

Ở đây, khởi lên các tham trước, sai sử, trói buộc. Những pháp này, này các Tỳ Kheo, được gọi là các pháp có khả năng sanh kiết sử.

***