Kinh Đại thừa
Phật Thuyết Kinh Tương ưng Bộ - Tập Năm - Thiên đại Phẩm - Chương Mười - Tương ưng Hơi Thở Vô, Hơi Thở Ra - Phẩm Một Pháp
PHẬT THUYẾT
KINH TƯƠNG ƯNG BỘ
Hán dịch: Ngài Tam Tạng Pháp Sư
An Thế Cao, Đời Hậu Hán
TẬP NĂM
THIÊN ĐẠI PHẨM
CHƯƠNG MƯỜI
TƯƠNG ƯNG HƠI THỞ VÔ,
HƠI THỞ RA
PHẨM MỘT PHÁP
PHẦN SÁU
ARITTHA
Tại Sàvatthi!
Tại đấy, Thế Tôn, nói như sau: Này các Tỳ Kheo, các ông hãy tu tập niệm hơi thở vô, hơi thở ra.
Khi được nói vậy, Tôn Giả Arittha bạch Thế Tôn: Bạch Thế Tôn, con có tu tập niệm hơi thở vô, hơi thở ra.
Này Arittha, ông tu tập niệm hơi thở vô, hơi thở ra như thế nào?
Bạch Thế Tôn, đối với các dục kàma quá khứ, con đoạn trừ dục tham kàmacchanda.
Ðối với dục tương lai, con từ bỏ dục tham. Ðối ngại tưởng pàtighasanna, đối với nội ngoại pháp, được khéo nhiếp phục nơi con.
Chánh niệm, con thở vô. Chánh niệm, con thở ra. Như vậy, bạch Thế Tôn, con tu tập niệm hơi thở vô, hơi thở ra. Ðây cũng là niệm hơi thở vô, hơi thở ra, này Arittha, nhưng ta tuyên bố là không phải.
Này Arittha, Ta sẽ nói cho ông như thế nào là niệm hơi thở vô, hơi thở ra, được phát triển, được làm cho viên mãn.
Hãy nghe và khéo tác ý, ta sẽ nói.
Thưa vâng, bạch Thế Tôn.
Tôn Giả Arittha vâng đáp Thế Tôn.
Thế Tôn nói như sau: Này Arittha, niệm hơi thở vô, hơi thở ra được phát triển, làm cho viên mãn như thế nào?
Ở đây, này Arittha, Tỳ Kheo đi đến khu rừng, hay đi đến gốc cây, hay đi đến căn nhà trống, ngồi kiết già:
Quán từ bỏ, tôi sẽ thở vô, vị ấy tập.
Quán từ bỏ, tôi sẽ thở ra, vị ấy tập.
Như vậy, này Arittha, niệm hơi thở vô, hơi thở ra được phát triển, được làm cho sung mãn.
***